4 | Tia thứ 11 của thăng vượt

Bài truyền đọc của chân sư thăng thiên Phật Gautama qua trung gian Kim Michaels, ngày 9 tháng 5, 2009, trong loạt bài về các tia sáng bí mật.

Thăng vượt là từ mấu chốt cho tia thứ 11. Thăng vượt điều gì? Thăng vượt ý niệm cái ta hiện thời của con. Bất kể ý niệm cái ta này là gì, con luôn luôn có thể thăng vượt và trở nên HƠN NỮA, như ngay cả Đấng Sáng tạo của con cũng trở nên HƠN NỮA qua việc tạo ra con.

Cho nên con thấy đó, một lần nữa thăng vượt là một khái niệm mà tâm đường thẳng không thể làm sao phân loại và đặt vào một hộp tư duy, vì nó muốn đi đến cùng cực và bảo: “Phải đến một điểm không thể thăng vượt thêm được nữa. Phải đến một điểm kết thúc khi người ta đạt tới một trạng thái toàn hảo không thể nào vượt hơn được nữa.”

Thật vậy sao, con yêu dấu? Tâm đường thẳng không thể thấu suốt là sự tự thăng vượt không bao giờ có kết thúc. Và đây chính là tại sao tâm đường thẳng phải được bỏ lại đằng sau bởi người đệ tử đã đạt tới mức muốn HƠN NỮA, muốn nhiều “cái ta” hơn là những gì mình đã trải nghiệm cho tới giờ.

Trên cõi tâm linh không hề có tuyến tính đường thẳng mà có một thực tại quả cầu. Và một khi con bước ra khỏi tâm đường thẳng, một khi con thăng vượt nó, thì việc liên tục tự thăng vượt trở thành một hiện thực sống. Con không lo lắng chuyện gì có thể xảy đến trong tương lai mà con xuôi chảy với Dòng sống sự Sống, con hiện hữu trong Hiện tại vĩnh cửu – tức là liên tục tự thăng vượt. Con không phóng chiếu vào tương lai điều gì phải xảy ra hay không được xảy ra. Con không phân tích quá khứ để xem chuyện gì đã phải xảy ra hay đã không nên xảy ra. Con chỉ đơn giản trôi theo Dòng sông sự Sống, và đây là điều tự ngã không thể làm được vì nó muốn sở hữu và nắm giữ.

Cho nên câu hỏi trở thành: “Con có vẫn muốn trải nghiệm việc sở hữu một vật gì, sở hữu một trải nghiệm, một ý niệm cái ta đặc thù hay không?” Khi làm vậy, con cũng sẽ bị sở hữu bởi tạo vật của ngã tách biệt đó, và sẽ đến lượt ngã tách biệt muốn sở hữu con – nó muốn con, trong tư cách một sinh thể tâm linh vô biên và vô hạn, tự giới hạn cái ta của con, giới hạn ý niệm bản ngã của con, ý niệm bản sắc của con trong cái tin tưởng giới hạn đặc thù mà từ đó tự ngã đã sinh ra.

4.1. Rơi xuống nhị nguyên

Con yêu dấu, cuộc sa ngã xuống nhị nguyên đã khởi sự như thế nào? Như Maitreya có giải thích, sa ngã đã khởi sự khi một bầu cõi đạt tới điểm thăng thiên, qua đó nó có thể thăng thiên và trở thành một phần của cõi tâm linh. Nó đã đạt được cường độ ánh sáng tới hạn cho phép toàn bộ bầu cõi gia tốc vào các rung động cao hơn của cõi tâm linh, rung động của tình thương, rung động của sự vô điều kiện. Tuy nhiên, để việc gia tốc này hiện thực thì cần đến điều kiện gì? Con thấy không, con yêu dấu, có một số lớn sinh thể đã cần mẫn tập trung nỗ lực để nâng cao bầu cõi của mình cho đến mức này. Họ đã cố gắng vượt bực. Họ đã tận tụy làm việc một cách bất vụ lợi để nâng cao tất cả mọi sinh thể trong bầu cõi cho đến mức này.

Nhưng ngay cả khi làm vậy, một số vẫn còn giữ lại tàn tích của ngã tách biệt. Họ nghĩ khi mình đã nỗ lực khó nhọc như thế để nâng cao bầu cõi của mình, họ sẽ nhận được điều mà họ xem là phần thưởng tối hậu của Thượng đế cho công lao của họ. Cho nên, thật là một cú sốc to lớn khi tất cả các sinh thể đã đi tiên phong trong công cuộc nâng cao bầu cõi được triệu tập, thì họ được chỉ ra là bước lô-gíc kế tiếp của họ không phải là được vào cõi tâm linh như một loại siêu anh hùng, mà thay vào đó, là họ phải hy sinh đời sống, thành đạt và tự nhận biết của mình. Họ phải hiến tặng nguyên động lượng, thành đạt và tự nhận biết này để đặt nền tảng tạo lập bầu cõi sắp tới, và bầu cõi này thì sẽ khởi sự như một bầu cõi vô minh, được cư ngụ bởi những sinh thể với một khả năng tự nhận biết hạn chế. Nghĩa là các sinh thể thật tinh xảo của bầu cõi đang thăng thiên sẽ phải – nếu có thể nói như vậy – cho phép bản thể mình tụt hậu. Và giờ đây họ trở thành những kẻ cho cư dân của bầu cõi mới toàn quyền sử dụng ánh sáng của họ.

Đây là một bước lô-gíc vì chính bầu cõi đang thăng thiên đã được sinh tạo từ bản thể của những sinh thể trong một bầu cõi cao hơn, và do đó những ai đang đứng đầu bầu cõi đang thăng thiên chỉ giản dị được yêu cầu làm cho người khác những gì người khác đã làm cho họ. Rất nhiều người đang sẵn sàng thăng thiên – để rũ bỏ tàn dư cuối cùng của ngã tách biệt – đã hoan hỉ đón nhận cơ hội này. Và đây là tại sao bầu cõi kế tiếp đã được sinh tạo, dẫn đến bầu cõi của con. Con sẽ không có mặt ở đây nếu không có ai tình nguyện từ bỏ mạng sống của mình để cho con cơ hội có một bầu cõi nơi con có thể tăng triển tự nhận biết. Cho nên chỉ thật hữu lý khi con đã tận dụng cơ hội này thì con được yêu cầu mở rộng cơ hội đó cho người khác, con yêu dấu.

Thế nhưng có một số ít trong số những người có cơ hội thăng thiên đã không muốn từ bỏ tàn dư cuối cùng của ngã tách biệt, cho nên họ đã chống đối kế hoạch của Thượng đế. Họ muốn tiếp tục nắm giữ điều họ xem là địa vị cao trọng trong bầu cõi của họ, một địa vị mà họ tin là mình xứng đáng, mình có quyền hưởng thêm một thời gian nữa. Vì vậy trong khi bầu cõi của họ thăng thiên thì họ đòi hỏi được miễn trừ, được đứng riêng ra. Và tất nhiên khi làm vậy thì họ tự động rơi xuống bầu cõi kế tiếp được sinh tạo, bởi vì họ không thể duy trì hiện hữu của mình trong bầu cõi thăng thiên mà chỉ có thể đi vào một bầu cõi chưa thăng thiên nơi còn có chỗ cho ngã tách biệt tiếp tục tồn tại.

Tuy nhiên các sinh thể này vẫn không bị tước mất thành tựu của mình. Cho nên thật vậy, họ đã bước vào bầu cõi tiếp theo với một mức thành tựu và nhận biết cao hơn hẳn những sinh thể mới khởi sự lần đầu trong bầu cõi. Lẽ tự nhiên, họ tự xưng mình là kẻ lãnh đạo, đúng như điều Giê-su đã gọi là kẻ mù lãnh đạo những người mù theo chân. Trong những người theo chân này có một số đã đi theo họ từ bầu cõi thăng thiên nơi họ đã giữ nhiều chức vụ chỉ đạo, và như vậy, những người không chịu buông bỏ khuôn nếp tuân hành cấp trên cũng đã phải sa ngã giống như họ.

4.2. Các khai ngộ của tia thứ 11

Cho nên khi con đến tia thứ 11, thử thách mà con đối mặt chính là thăng vượt, là buông bỏ những tàn dư cuối cùng của ngã tách biệt, để con đạt đến điều chúng ta có thể gọi là một cảm nhận thực tế tối hậu, hiện thực tối hậu, biết rõ ngã tách biệt là không thực. Và chỉ khi nào con biết ngã tách biệt của con là không thực, chỉ khi con nhìn thấy điều này từ trong quả cầu cái ta của con, thì con mới có thể nhìn ra là mọi thứ sinh ra từ nhị nguyên cũng không thực như thế.

Vậy đây là trạng thái thực tế, trạng thái hiện thực, khi con tự hỏi: “Tại sao tôi lại ở đây?” Cho tới giờ, đặc biệt trong các khai ngộ của bảy tia đầu, có thể con cũng đã tự hỏi câu này nhiều lần rồi, chẳng hạn như: “Tại sao tôi lại đến địa cầu? Tại sao tôi đã tình nguyện xuống đây? Tại sao tôi đã trở lại địa cầu?” Và câu trả lời đã luôn luôn là con ở đây để làm gì đó, để đem lại gì đó, để đạt được một kết quả nào đó. Nhưng con thấy không, khi con đến tia thứ 11, con cần thăng vượt chính khái niệm rằng con đang ở đây để thực hiện bất cứ kết quả cụ thể nào.

Đây sẽ là một chấn động cho tự ngã, một chấn động cho tàn tích của ngã tách biệt. Và đây chính là tại sao thày trao cho con lời dạy này theo cách sẽ gây sốc cho ngã tách biệt để khiến nó phản đối lời dạy, và nhờ vậy con có cơ hội nhìn ra những tàn tích đó của ngã tách biệt.

Con thử nghĩ xem, đã mấy lần rồi các thày đã nói là những gì đã đưa con đến một điểm nào đó sẽ không đưa con xa hơn. Vậy thì con không thể vươn cao hơn thử thách của tia thứ mười trừ khi con sẵn lòng xem xét câu hỏi “Tại sao tôi lại ở đây?” từ một tầm nhìn hoàn toàn mới. Con cần tự hỏi, không phải “Tại sao tôi ở đây,” mà “Cái tôi đang ở đây là gì?”

Liệu có phải đó là cái tôi đang thấy nó tách biệt với nguồn cội của nó, tách biệt với những sinh thể tự nhận biết khác? Liệu con có đang nghĩ mình ở đây để làm gì cho Thượng đế, hay cho các chân sư thăng thiên, hay ngay cả cho người khác – cứu độ họ, giải thoát họ, đánh thức họ hay bất cứ gì khác? Tại sao con cần xem xét điều này, con yêu dấu? Bởi vì chỉ có ngã tách biệt mới mang ý niệm là nó đang làm gì đó ảnh hưởng đến người khác.

Con có thấy điểm vi tế ở đây chăng? Biết bao người tâm linh có thiện ý tin rằng họ ở đây để đem lại sự thay đổi tích cực cho hành tinh này. Biết bao người mộ đạo tin rằng mục đích của họ là cải đạo người khác theo tôn giáo của họ. Nhưng ngay cả những ai đã thăng vượt nhu cầu cải đạo người khác theo một tôn giáo vỏ ngoài cũng có thể bị cuốn hút vào ý muốn đánh thức người khác vào con đường tâm linh, ý muốn thay đổi họ, ý muốn thay đổi xã hội, ý muốn thay đổi cả trái đất cùng với nhân loại.

Nhưng con thấy đó, con yêu dấu, tại sao thế giới cần thay đổi chứ? Tại sao người ta cần được cứu rỗi? Họ cần được cứu rỗi vì họ bị kẹt trong ý niệm bản ngã tách biệt. Thế giới cần thay đổi vì loài người đã đồng-sáng tạo vô số vấn nạn xuyên qua ý niệm bản ngã tách biệt, và như vậy họ củng cố cho ảo tưởng là ngã tách biệt có một thực thể nào đó, một sự trường tồn nào đó, một sự sống thực nào đó. Vậy con có thấy chăng là đến một điểm trên đường tu khi con bước vào các tia sáng bí mật, thì con cần ngộ ra, con cần đạt được một cảm nhận hiện thực tối hậu, rằng con không thể hoàn thành mục tiêu đích thực nhằm nâng cao bầu cõi của con chừng nào con còn duy trì một tàn dư – cho dù mờ nhạt, cho dù chỉ là cái bóng – của ngã tách biệt? Con sẽ không thể làm vậy chừng nào con nghĩ là con, như một ngã tách biệt, đang ở đây để tạo tác một thay đổi nào đó trên ngã tách biệt của người khác.

4.3. Thời Hoàng kim sẽ thật sự như thế nào?

Con có thấy cái bẫy không? Khi con vẫn còn tàn tích của ngã tách biệt, con nghĩ là ngã tách biệt của con có lý và biết hết mọi chuyện, và do đó nó cũng biết điều gì nên xảy ra trên hành tinh, kế hoạch của các chân sư thăng thiên là gì. Con nghĩ là con biết Thời Hoàng kim của Saint Germain sẽ ra sao, ý định của Thượng đế là gì, vương quốc của Thượng đế cho trái đất là gì. Và như vậy con cho là con cần xông ra ngoài kia, khiến cho người khác phải công nhận tính ưu việt của quan điểm này, để họ có thể xác nhận và đồng ý với nó, thậm chí còn nâng con lên một chức vụ lãnh đạo. Hoặc nữa, công nhận con là một bậc thày tâm linh với nhiều trí tuệ hơn bình thường.

Nhưng con thấy đó, vấn đề nằm ở ngã tách biệt cùng tất cả những tà thể đã được tạo ra xuyên qua các ngã tách biệt của loài người. Những ngã tách biệt này sẽ không bao giờ công nhận thực tế là chúng không thực. Vì vậy chúng sẽ không bao giờ công nhận một vị thày chân chính phát biểu từ thực tại lớn hơn. Đó là tại sao biết bao người đã không nhận ra Phật, đã không nhận ra Ki-tô, nhưng lại xem Phật và Ki-tô là mối đe dọa cho cảm giác thoải mái của mình. Vậy nếu con vẫn còn ước mơ đạt được một sự công nhận nào đó, một sự công nhận rộng rãi từ quần chúng về thế giới quan tâm linh hay về giáo lý của mình, thì giấc mơ này chỉ có thể là một tàn tích của ngã tách biệt mà thôi. Và như vậy, con đang hành xử một cách mất cân bằng, con đang bồi thêm cho cuộc tranh đấu và những năng lượng nuôi dưỡng tranh đấu.

Con hãy lưu ý một sự khác biệt vi tế. Con đang ở đây để giúp mục đích thật sự của Thượng đế, cụ thể là nâng cao bầu cõi này cho đến khi nó thăng thiên và trở thành một phần của cõi tâm linh, nhưng thử thách là thấy được con không thể hoàn thành mục tiêu này bằng cách hành xử như một ngã tách biệt đang cố thay đổi những ngã tách biệt của người khác. Con chỉ có thể nâng cao bầu cõi này bằng cách khiến cho một số lượng người tới hạn thức tỉnh để vượt khỏi ngã tách biệt. Và làm thế nào con có thể giúp người khác thức tỉnh? Chỉ bằng cách trước tiên con cũng thức tỉnh.

Bởi vì khi con bước vào cõi của các tia bí mật, không có chuyện lẩn trốn. Làm sao con có thể lẩn trốn trong sự trong suốt? Cho nên con nói thế nào thì con phải làm thế nấy. Con phải trở thành những gì con nói. Hay đúng hơn, lời nói của con phải trở thành sự thể hiện của Bản thể chân thực của con, chứ không phải một giáo lý vỏ ngoài con đã vay mượn và tìm cách ép uổng lên người khác.

Điều gì cuối cùng sẽ thay đổi được thế giới? Không phải là thật nhiều giáo lý được trao qua một ngã tách biệt cho những ngã tách biệt khác. Điều rốt cuộc sẽ thay đổi thế giới là sự đem lại ánh sáng, và điều này chỉ có thể xảy ra khi con người phàm của con trở thành một cánh cửa mở trong suốt, hầu ánh sáng chiếu xuyên qua trong dạng thuần khiết đến độ cái ta ý thức của người khác có thể thấy được. Họ thấy ánh sáng này vượt quá tất cả những gì họ có thể nhìn thấy xuyên qua ngã tách biệt của họ, và như vậy họ thức tỉnh với tiềm năng trở nên HƠN NỮA.

4.4. Cẩn thận ham muốn được người khác công nhận

Con hãy kiểm lại chính mình, kiểm lại các ý định, các động lực của mình. Con có mong muốn được người khác công nhận chăng? Con có sợ bị người khác chế giễu hay làm ngơ? Con có sợ hành tinh này sẽ phải gánh chịu một tai họa tột cùng trừ khi ai nấy công nhận thế giới quan của con, giáo lý của con?

Chỉ có ngã tách biệt mới có thể sợ hãi. Chỉ có ngã tách biệt mới mong muốn, đòi hỏi gì đó từ những ngã tách biệt khác. Cho nên nếu con thấy bất kỳ yếu tố nào của những rung động này trong bản thể con, thì con biết là chúng phải được thăng vượt hầu con có thể vượt qua khai ngộ của tia thứ 11.

Nhưng điều thực sự phải được thăng vượt là ý niệm cái ta. Tất nhiên, điều này một lần nữa là một bước khổng lồ cho những ai đã đi trên con đường tâm linh suốt nhiều năm hay nhiều kiếp, đã xây dựng một cái trớn và nghĩ rằng mình đã thu hoạch rất nhiều kiến thức và minh triết. Bây giờ bỗng nhiên, hình như tất cả là… con số không hay sao? Con có thể cảm thấy như vậy vì giờ đây con được yêu cầu từ bỏ tất cả. Nhưng con thấy đó, không phải là không được gì đâu. Bất cứ gì con đã học hỏi và đã trải nghiệm đều đã đưa con đến mức tâm thức hiện tại của con. Không có gì sai trái trong chuyện này vì đây chỉ là sự trải bày của con đường cá nhân của con khi con, vì nhiều lý do khác nhau, đã mong muốn một số trải nghiệm nhất định nào đó.

Con toàn quyền, con yêu dấu, tiếp tục có một số trải nghiệm như một đệ tử tâm linh ở một địa vị nào đó – có lẽ ngay cả một sự cao trội nào đó – bao lâu con muốn. Nhưng thày không ở đây để nói với con là những gì con đã làm là sai trái hay vô giá trị. Đây là con đường con đã chọn, và thày ủng hộ quyền tự quyết của con. Thày chỉ ở đây để nói rằng nếu con muốn vượt qua khai ngộ của tia thứ 11 thì con cần thăng vượt. Con cần sẵn lòng từ bỏ cuộc sống của mình để vươn lên cao hơn, vì con không thể vươn lên cao hơn trong ý niệm cái ta hiện thời của con cho dù nó là gì.

4.5. Sự hàng phục vô điều kiện

Cho nên ở tia thứ 11, con cần suy ngẫm thật nghiêm túc liệu có còn tàn dư nào của ngã tách biệt đang muốn con hoàn thành một điều gì trong thế giới này nữa không, trước khi con cảm thấy mình có thể bỏ thế giới này lại đằng sau. Đây là khai ngộ mà sứ giả này đã vượt qua mà ông đã mô tả, là ông tới điểm cảm thấy nếu mình qua đời ngay lúc này thì mình có thể bỏ trái đất lại đằng sau mà không hề luyến tiếc hay còn sót lại việc gì chưa xong.

Đối với tự ngã, đó là sự mất mát tột cùng. Nhưng đối với cái ta ý thức, đó là cơ hội tột cùng. Liệu sứ giả này có cảm thấy ông đã mất gì trong trải nghiệm hàng phục toàn diện và trọn vẹn đó không? Không, ông đã thu hoạch một cái gì đó lớn hơn gấp bội những gì ngã tách biệt của ông có thể hình dung. Cho nên con thấy là nhiều người trong các con đã đến một điểm trên đường tu nơi con sẵn sàng bước lên cao hơn trong việc phụng sự cuộc sống, nhưng con không thấy được việc phụng sự này là gì với cái ta hiện thời của con. Và để vượt quá ý niệm cái ta này, con phải buông bỏ nó mà không biết trong nhận biết vỏ ngoài những gì sẽ hiện ra thay thế.

Con thấy không, con yêu dấu, tia thứ 11 tượng trưng cho một khúc rẽ cốt yếu là con phải từ bỏ – sẵn lòng từ bỏ – mà không thấy rõ cái gì sẽ ở đó, cái ta nào sẽ ở đó sau khi con từ bỏ cái ta hiện tại. Nếu con biết cái gì sẽ ở đó thì con đã không cảm nhận mình từ bỏ gì, phải không con? Khi con đi mua một vé số với giá một đô-la thì con từ bỏ một đô-la. Nhưng nếu con biết chắc tuyệt đối là con sẽ trúng lô độc đắc thì con sẽ không có cảm giác là mình đã từ bỏ bất cứ gì.

Vì vậy, tia thứ 11 của sự thăng vượt tượng trưng cho trải nghiệm từ bỏ mà không biết chuyện gì sẽ tiếp nối theo, trải nghiệm từ bỏ như là sự biểu đạt tối hậu của tình thương, là tình thương vô điều kiện hoàn toàn không dính mắc. Ở điểm này của đường tu, con yêu dấu, con đã bắt đầu nhìn thấy con là nhiều hơn ngã tách biệt. Con đã nhìn thoáng được cái nhiều hơn đó là gì. Nếu con lấy một người mới khởi sự trên đường tu tâm linh và yêu cầu họ đi qua khai ngộ của tia thứ 11, họ sẽ bị sốc hoàn toàn – và đó là tại sao con đã không được yêu cầu khởi sự với khai ngộ này.

Nhưng khi con đến một điểm thích hợp trên con đường cá nhân của mình, con biết là qua việc từ bỏ tất cả, con sẽ không chỉ còn hai bàn tay trắng. Khi con từ bỏ mọi ý niệm cái ta, con sẽ không mất hết ý niệm cái ta, bởi vì có một phần của cái ta của con là thực. Và phần thực này sẽ trở về với con. Cái con từ bỏ là phần không thực che khuất cái thực.

Con có thấy chăng, chừng nào con còn dính mắc với tàn dư của ngã tách biệt và mong muốn hoàn thành điều gì đó xuyên qua ngã tách biệt, con sẽ không thể nhìn thấy thực tại cao hơn mà con là, cũng như tiềm năng cao nhất của Sứ vụ Thiêng liêng của con. Con không thể thấy được. Bởi vì tàn dư của ngã tách biệt và giấc mơ thành tựu hình thành một hàng rào không trong suốt, nó không cho phép con thấy và nó cũng không cho phép ánh sáng chiếu xuyên qua con người vỏ ngoài của con. Do đó, con không thể thấy gì trước khi con từ bỏ.

Đó là nguyên tắc cốt yếu mà con phải dần dần nhận ra để vượt khai ngộ của tia thứ 11. Con phải sẵn lòng buông bỏ hồn ma trong khi mình con treo trên cây thập tự, không biết liệu mình sẽ được phục sinh hay không như cái ta thực mà con là. Nhưng con không thể thấy cái ta thực là gì, cho nên con phải sẵn lòng từ bỏ nó, ngay cả khi điều này có nghĩa là con sẽ biến mất khỏi trái đất và hoàn toàn không thành tựu được gì trên hành tinh này.

4.6. Hiểu nguyên tắc của sự hàng phục

Chắc chắn con có thể thấy là các chân sư thăng thiên không muốn con rời hành tinh này mà không thành tựu được gì. Nhưng các thày muốn con thành tựu tiềm năng cao nhất của con, và điều này đòi hỏi con từ bỏ tiềm năng thấp của mình. Có thể có một phần trong tâm con sẽ nói: “Nhưng tôi đã học hỏi giáo lý của chân sư thăng thiên hàng chục năm trời, tất cả không thể chỉ là ảo ảnh. Tôi phải biết khi điều gì là thực. Tôi đã có những khải tượng, tôi đã có những trải nghiệm cao, tôi đã nhận được chỉ dẫn từ nguồn này hay nguồn nọ, thậm chí trực tiếp từ bên trong, hay trực tiếp từ các chân sư. Phải có gì thực trong đó chứ.” Và đúng vậy.  

Nhưng khi con tập trung chú ý vào ý niệm cái ta và viễn quan con đang có ngay bây giờ, con đang tập trung chú ý vào mức này mà thôi. Nhưng trong Sứ vụ Thiêng liêng của con có nhiều thứ hơn là những gì con đang thấy. Và nếu con muốn thấy những thứ đó và biểu hiện ra ngoài, con phải từ bỏ tầm nhìn hiện thời của mình, ý niệm cái ta hiện thời của mình. Cái này cần được bỏ lại trước khi cái mới có thể xuất hiện.

Tự ngã sẽ không bao giờ, không bao giờ hiểu được nguyên tắc này. Tâm đường thẳng cũng khó lòng nào thấu triệt được nguyên tắc này. Nhưng con, cái ta ý thức, có khả năng đạt tới điểm biết được đây chính là bước hợp lý kế tiếp. Và nó có khả năng đạt tới điểm khi nó chỉ giản dị buông ra, buông ra tất cả. Buông tất cả mọi chờ đợi, mọi mong muốn.

Buông.

Sự buông bỏ tối hậu.

Làm thế nào con có thể hoàn tất Sứ vụ Thiêng liêng của con? Chỉ bằng cách trở nên hoàn toàn không dính mắc với chuyện hoàn thành bất cứ gì. Bởi vì chỉ trong sự không dính mắc toàn diện con mới có thể buông bỏ tàn dư của ngã tách biệt, cái ngã không thể nào từ bỏ mong muốn hoàn thành một điều gì. Vì vậy, nó phải được phơi bày để con nhìn thấy nó và buông nó, bởi vì giờ đây con thấy là nó không thực.

Đó, đây là khai ngộ ở tia thứ 11. Không phải là một khai ngộ dễ dàng cho bất cứ ai. Thế nhưng tất cả các thày đã thăng thiên đều đã kinh qua khai ngộ này. Các thày có thể nhìn lại – đặc biệt một số đồng môn của chính thày đây đã nhìn lại – và thấy là mình đã chần chứ như thế nào trước khai ngộ này, đã đắn đo và do dự có khi hàng mấy kiếp về sự cần thiết phải làm như vậy, đã suy luận và tranh luận với tâm đường thẳng về lý do tại sao chuyện này lại có thể cần thiết trong khi thế giới ở trong tình trạng ngặt nghèo với quá nhiều công việc phải làm như vậy.

Con có thấy khi con là một đệ tử của chân sư thăng thiên, con thật dễ rơi vào tâm trạng này không? Con cho rằng có quá nhiều việc phải làm để cứu nguy thế giới và đem lại Thời Hoàng kim của Saint Germain. “Tôi phải năng nổ. Tôi không thể ngồi không như thế này, suy tư về chuyện từ bỏ tất cả. Làm vậy sẽ hoàn tất được gì đây?” Nhưng con thấy đó, làm vậy sẽ hoàn tất được kết quả tối hậu là con là cánh cửa mở, con trong suốt, để ánh sáng Thượng đế có thể đi vào cõi vật chất và làm công việc của nó.

Điều con từ bỏ là gì? Con từ bỏ ý niệm là con, như một ngã tách biệt, đang hoàn thành hay đóng góp cho công việc của Thượng đế. Nhưng như thày đã nói, vấn đề là cảm nhận tách biệt. Làm sao ngã tách biệt có thể làm công việc của Thượng đế khi công việc thực sự của Thượng đế là đánh thức con người khỏi ảo tưởng tách biệt?

Do đó con chỉ có thể làm công việc của Thượng đế bằng cách thăng vượt ngã tách biệt – thấy mình là một với cái Tất Cả, và toàn bộ mục đích của mình khi đến trái đất là không cho ngã tách biệt chút cảm nhận thành tựu nào, ngay cả thành tựu tối hậu là cảm thấy mình đã làm công việc của Thượng đế. Không, mục đích thật sự của con đến đây là để nâng cao cái Tất Cả, tức là cái Ta thực của con. Bởi vì chỉ có một cái Ta với nhiều biểu hiện cá nhân khác nhau. Và cách duy nhất để nâng cái Ta này lên là nâng cái Tất Cả.

Vì vậy chừng nào còn có những thành phần của cái Ta bị kẹt trong nhị nguyên thì vẫn có những thành phần của cái ta của con bị kẹt trong nhị nguyên. Con mong muốn đánh thức họ, không phải bằng cách tạo thay đổi trong ngã tách biệt của họ, mà bằng cách là con người mà con là, là cái Ta Một trong hiện thân. Con biết nó, con chứng tỏ nó, con để cho nó tỏa rạng xuyên qua mọi lời nói và hành động của mình, để họ thấy là có gì nhiều hơn ngã tách biệt. Bởi vì con có hạnh phúc, con có niềm vui và tâm an bình đích thực đến từ sự trong suốt, và không gì trong thế gian có thể kéo con ra khỏi trạng thái này an lạc xuôi chảy với Dòng sông sự Sống.

4.7. Không có lối tắt

Con yêu dấu, con có thể nghĩ là các thày, các chân sư thăng thiên, phải có khả năng nghĩ ra một con đường tắt sẽ giúp con vượt qua khai ngộ này của tia thứ 11. Nhưng không có lối tắt, con ạ.

Đây là điểm trên đường tu con phải đối mặt với chính con quỷ của mình – những ma quỷ, những tà thể mà con đã tạo ra khi con trao lực sống cho một số hình ảnh không khởi lên từ hợp nhất mà từ tách biệt. Con phải đối mặt với chúng. Chính con đã tạo ra chúng.

Con phải đương đầu với những gì con đã tạo ra, và con phải tách rời cái ta thực của con ra khỏi tạo vật của chính mình lẫn của người khác. Có thể con sẽ nghĩ việc phải từ bỏ ngã tách biệt nghe sao có vẻ phi lý, vì đồng thời thày cũng nói đến việc tách rời khỏi tâm thức đại chúng. Nhưng cả hai là cùng một công việc. Con tách rời khỏi tâm thức đại chúng bằng cách từ bỏ ngã tách biệt. Đó là cách duy nhất để con tách rời, vì chính ngã tách biệt đang kéo con vào tâm thức đại chúng.

Vì vậy mà ở các tầng thấp hơn của đường tu, con đã xây dựng động lượng hướng thượng đó qua việc bám giữ một phần của ngã tách biệt, thậm chí còn biến nó thành một nhân cách tâm linh, khoác vào những đức tính mà môi trường tâm linh của con đòi hỏi. Nhưng cái phần đó phải ra đi, phần đó phải được bỏ lại đằng sau nếu con muốn tự do, tự do biểu hiện Bản thể cao hơn của con, tức là sinh thể mà con thực sự là. Cho nên không có đường tắt. Con phải vật lộn với điều này cho đến khi con không còn vật lộn với lũ ma quỷ trong tâm con, vì con nhìn xuyên thấu ảo tưởng đã tạo ra chúng. Và con chỉ đơn giản để ảo tưởng ra đi, để nó rụng xuống khỏi chính con.

Thày đang nói về chuyện gì ở đây? Con yêu dấu, có nhiều ma quỷ, nhiều tà thể đã được tạo ra, và con như một đệ tử của chân sư thăng thiên, có thể đã nghĩ là chúng có hình dạng xấu xa hay đen tối. Nhưng đã đến lúc con phải đối mặt với thực tế là cũng có loại ma quỷ và tà thể đội lốt tốt thiện, tâm linh, sùng đạo. Cái con đã tạo ra khi bước chân trên đường tu cho tới điểm này, là một tà thể. Ngã tách biệt là vậy đó, một tà thể mang những đặc tính tâm linh, tìm cách tỏ ra tốt đẹp đến độ Thượng đế phải nhận nó vào vương quốc của ngài.

Nhưng nó không thể được nhận vào. Chỉ có con, cái ta thực của con, mới có thể được nhận vào. Không người nào đã thăng lên được thiên đàng ngoại trừ người đã đi xuống từ thiên đàng. Cái đi xuống từ thiên đàng là cái ta ý thức, và chỉ cái ta ý thức mới có thể thăng lên trở lại. Nhưng nó không thăng lên trở lại y như cái đã đi xuống, mà như sinh thể lớn hơn mà nó đã trở thành qua những trải nghiệm mà nó đã có trong thế gian này. Sinh thể lớn hơn này mà nó đã trở thành, không phải là ngã tách biệt, mà là sinh thể đã thăng vượt sự tách biệt bằng cách nhìn xuyên thấu tách biệt, và nhờ vậy có được một tầm nhìn khác về hợp nhất. Tầm nhìn này, con không thể có được nếu con chưa bao giờ ở ngoài hợp nhất.

4.8. Buông bỏ mọi ý niệm cái ta

Và như vậy, con hãy suy ngẫm về sự cần thiết thăng vượt bất kỳ ý niệm cái ta nào mà con đang có ngay bây giờ, bởi vì sự thật muôn đời là con chỉ tăng trưởng bằng cách thăng vượt ý niệm cái ta.

Và con có khả năng đến được điểm đó, con yêu dấu, khi con nhận ra là một đằng có cái ta, và đằng khác có những đối tượng, những khách thể, những đặc tính mà cái ta khoác vào. Ngay bây giờ hầu hết các con chưa có một ý niệm rõ ràng về cái ta như một trạng thái nhận biết thuần khiết. Con tự đồng hóa với – tự đồng hóa như – các đặc tính, các khách thể.

Chúng ta có thể nói là cái ta của con là một bình chứa, và qua hành trình của mình trong cõi vật chất, con đã đổ đầy bình chứa này với một số khách thể, và con tự đồng hóa với và như các đối tượng. Nhưng con thực là cái ta. Và một khi con buông bỏ những tàn dư kia của ngã tách biệt thì con neo trụ vào cái ta này. Và con thấy cái ta là nhiều hơn các khách thể và đặc tính trong đó.

Cái ta là một dòng tâm thức hằng chảy, hằng thăng vượt, cho nên nó không bao giờ đồng hóa với bất kỳ đặc tính nào, không bao giờ tìm cách sở hữu hay nắm giữ, không bao giờ tìm cách đứng yên ở một mức nào đó. Nó tìm thấy niềm vui và toại nguyện bằng cách liên tục thăng vượt sự biểu đạt sáng tạo của nó, trở nên NHIỀU HƠN những gì nó đã là ngay một giây trước. Nó không tìm cách lặp lại một trải nghiệm, tìm cách bước vào cùng một dòng sông hai lần. Thay vào đó, nó luôn luôn tìm kiếm cái mới trong biểu đạt, cái mới trong dòng chảy sáng tạo nơi tách biệt không hiện hữu.

Cho nên không hề có mong muốn hoàn thành bất cứ gì hầu khắc phục một thiếu thốn. Không có cảm nhận thiếu thốn nào, mà chỉ có sự tràn đầy cùng với ý muốn biểu đạt sự tràn đầy này nhiều hơn. Và đây là lúc con trải nghiệm niềm vui, niềm vui siêu việt vô điều kiện không bao giờ có thể được trải nghiệm qua phin lọc của ngã tách biệt. Và như vậy khi con vượt khai ngộ của tia thứ 11, đây sẽ là niềm vui của con. Và niềm vui của con sẽ trọn vẹn.